Ahh ... sẵn Thy hỏi, xin trút bầu tâm sự chút chơi ...
QUOTE (tranquilsea @ Sep 5 2004, 08:02 PM)
So anh Hưng, you went to college in Vietnam.. Wow, you spent a lot of your life in Vietnam.. many fond memories huh.. I can imagine how difficult it was for you to leave.. And when coming here, life in the US is so much different.. it can be very sad.. Nice poem you have there..
Yeah, anh Hưng đang học năm thứ tư Ðại Học Bách Khoa thì phải bỏ dở, từ giã quê hương, từ giã phố phường, bạn bè, người thân theo gia đình sang Mỹ. Lúc chưa ra đi thì thấy thôi thúc, khi bước lên xe ra phi trường nhìn con chó chạy lăng xăng, anh chỉ muốn ôm nó vào lòng, vậy mà cũng phải đành bỏ lại nó luôn

. Khi nhìn thấy quê hương bên dưới chân mình như lớp rêu xanh mờ mờ thì lạ thay ký ức về bạn bè, những người anh chơi thân từ tuổi thơ ấu cho đến lúc thiếu thời, chẳng hiểu ở đâu ra, lại hiện rõ mồn một. Vừa đặt chân xuống phi trường New York giá băng giữa mùa đông, cái lạnh cắt da thịt mới làm cho anh thật sự bàng hoàng, cứ tưởng mình đã vĩnh viễn mất quê hương, mất tất cả rồi, trong khi đường công danh trước mắt lại mờ mịt. Nói thật, anh chỉ muốn bỏ cuộc mà quay về. Tất cả những thứ đó cứ theo năm tháng đầu trên đất Mỹ mà biến thiên, lên tột đỉnh rồi hạ dần, xong tắt hẳn. Mười năm sau, giờ anh ngồi đây, gõ cái computer này, miệng cười hớn hở, nhớ lại chuyện cũ mà tức cười: mình thật là yếu bóng vía, nhưng mình lại chợt thấy rằng mình yêu quê hương mình hơn là mình tưởng. Quê hương thì vẫn cứ còn đó, đang đợi mình về, mất mát đi đâu.
Cám ơn Thy, bài thơ đó anh viết bằng cái cảm xúc khó tả đó trong những ngày đầu tập làm quen với cuộc sống mới. Chẳng hay ho gì nhưng nó làm mình vui.
QUOTE
But ten years living here.. and now your English I must say is very good already. Very impressive..

Have you had a chance to visit Vietnam since you left?
Tiếng Mỹ của anh ẹ lắm. Nghe Thy khen, phải vội vã đổi hệ sang tiếng Việt, không dám viết tiếng Mỹ nữa. Thy hỏi tiếng Tây, anh trả lời bằng tiếng ta. Thông cảm nghen.

Mười năm nay anh vẫn chưa có dịp quay về. Vội vã chi, hết sợ rồi ...

. Hơn nữa, trong trương mục, chưa bao giờ anh có trên một ngàn bạc thì đi đâu?

QUOTE
So you lived in Saigon during your whole life in Vietnam anh Hung? Even though my parents grew up in Tay Ninh, they spent a lot of time in Saigon also- they went there for schooling, and later worked there.. I think if we had stayed in Vietnam longer, I would be able to say that I'm a Saigonese too.. hehe.. But I guess I am a Tay Ninhian.. or how would you say it?

Not too good with that.. BTW, did you know that you and Supernovasp have the same name- Hưng, and you both grew up in Saigon too.. so more similarity there..

Nếu 22 năm đầu của cuộc đời có thể ví như 100 ngày thường nhật thì hết 99 ngày rưởi anh ở Sài Gòn. Mẹ anh sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, anh làm sao mà né đi đâu được! Phía trên, xa nhất anh lết ra được Vũng Tàu lâu nhất cũng chỉ một tuần. Phía dưới miền Tây rợp bóng dừa, xa lắm anh cũng vào được tận Hậu Giang, dài nhất chỉ ở hết dăm bảy ngày, rồi trở về.
Thy sinh ra ở Sài Gòn thì cũng như người Sài Gòn rồi. Sài Gòn có khác gì một Hiệp Chủng Quốc của Việt Nam. Nói đến dân Sài Gòn thì phải nói đến dân tứ xứ thập phương trên mảnh đất hình chữ S đổ về. Trong đó có cả những người dân Tây Ninh như bố mẹ Thy, những người từ vùng đất võ Bình Ðịnh của cô Mưa Rào Tháng Bảy

, và những nơi khác như Hà Nội, Nam Ðịnh, Hải Dương, Hải Phòng, Huế, Nha Trang, Cà Mau, Rạch Giá .v.v. , những người đời đời cần lao, chung tay chung sức mới tạo được sự thịnh vượng của Sài Gòn ngày nay.
Anh đi lâu rồi nên cũng không rõ Sài Gòn bây giờ ra sao nữa. Chắc vẫn vậy, vẫn ngựa xe như nước, áo quần như nêm, vẫn nhộn nhịp, ồn ào, nay thì thêm cái đông đúc chật chội, cụ già thì ít, con nít thì nhiều. Ðó là Sài Gòn của mọi người Sài Gòn.

Còn Sài Gòn của riêng anh Hưng thì là Sài Gòn của cái thời còn "mặc quần thủng đít" hay khóc nhè

, là Sài Gòn của những chiều gió mát, nắng dịu êm thời mới lớn, làm tiểu Nguyên Sa đứng trước ngõ, nhìn ngắm các cô nữ sinh trung học trường Hoàng Hoa Thám với dáng điệu thướt tha tơ liễu trong những chiếc áo dài trắng như mơ. Còn là Sài Gòn của những đêm gió nhẹ, trăng mờ, anh ngồi thưởng thức món lẩu trăn ở các quán ăn dọc bờ sông Thanh Ða cùng bạn cũ. Sài Gòn đó thì anh vẫn nhớ như in. Nhưng mà mai này anh có về chắc chẳng thèm nhớ tới cái thời mặc quần thủng đít đó mà làm gì

, ăn uống cũng chẳng thấy thèm, anh sẽ ngồi trong quán cà phê ở góc đường cũ, lén "trao hơi thở cài vương miện" lên mái tóc mấy cô nữ sinh mà nhấm nháp cái ngọt của nhịp sống phố phường, cái ấm áp của hơi thở đô hội mà có thời, anh cứ ngỡ mình đã đánh mất.
Qua cách viết, anh Hưng nghĩ hồi theo gia đình ra đi, Thy vẫn còn bé và bây giờ chắc chỉ vừa bước vào độ tuổi hoa niên. Khả năng Việt ngữ của Thy lưu loát như thế, anh rất khâm phục. Có lẽ, nếu ở trong hoàn cảnh của Thy, chắc hẳn anh chẳng được như thế đâu.
Chúc Thy may mắn nhiều sức khỏe để làm việc và học tập, còn thời gian lên AF thường xuyên, nhưng nhớ đừng có tham gia chửi nhau nghen.

để mấy anh chàng chửi nhau được rồi.
Tái bút: Chào bà con đồng hương, đặc biệt là dân Sài Gòn lại có gốc Nam Ðịnh (thấy khá nhiều), còn cùng tên, cùng họ thì có thêm đồng danh, đồng họ. Hân hạnh, hân hạnh. Xin cáo từ.